Thinking of you


3:21 sáng, vô tình lục lại những gì còn sót lại trong cái điện thoại cũ. Chỉ còn vỏn vẹn  hai cuộc ghi âm, một là lần họp lớp năm ngoái, cái còn lại đúng vào ngày 06/11/2012.

Mới đó mà hơn nửa năm rồi nhỉ? kể từ lần sinh nhật ấy. Tôi vẫn còn nhớ đã cố gắng biến nó thành lần sinh nhật đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Có thể tôi đã làm được, hoặc không. Nhưng… có một điều tôi chắc chắn rằng, tối hôm ấy em đã cười thật nhiều. Tôi biết có thể khoảnh khắc ấy tôi đã đem lại cho em một điều gì đó, và… nó khiến tôi vui.

Cuộc đời tôi, suốt ngần ấy năm tôi đã để vuột mất nhiều thứ. Tôi không thấy hối hận về những thứ đó vì một lí do đơn giản, nó không ảnh nhiều đến cuộc sống của tôi. Nhưng… có một thứ có lẽ đã làm tôi thay đổi suy nghĩ này, nó làm tôi trằn trọc hàng đêm trong những suy nghĩ không có lối thoát, làm tôi phải vịn vào những lí do vớ vẩn để đổi lỗi cho sự sai lầm của bản thân.

Đã nhiều lần tôi tự nhủ lòng mình phải quên đi những gì đã thuộc về quá khứ, quên đi cảm giác hạnh phúc xen lẫn đợi chờ mỗi khi gặp em, quên đi tất cả. Nhưng… đến giờ tôi đã làm được gì? Nụ cười đó, ánh mắt đó… mỗi lúc ngồi một mình chúng lại hiện ra một cách rõ ràng trong tâm trí tôi, và như thể tôi có thể nghe được, thấy được chúng nhưng không bao giờ chạm tay vào được. Đúng như những gì em đã từng nói với tôi: “Ảo tưởng”.

Keep smiling… my past.