Đã từng hy vọng


Đã cố gắng bước.. rồi chạy thật nhanh.. vấp ngã, trầy xước..
lại đứng lên.. cố gắng đi đến cuối con đường…
Nhưng.. không được. Không có một tia sáng nào ở phía xa..
không một chút hy vọng. Quay lưng…
chọn cho mình một lối đi khác, phía trước vẫn là một màu xám xịt
nhưng con đường đã trở nên rộng mở hơn.
Ngoảnh mặt nhìn lại, vẫn thấy một chút tiếc nuối..
Nhưng.. biết sao được… sẽ không có ai đứng chờ ở đó.
Và… ta vẫn cứ bước, bước trong những suy nghĩ vô tận.

[quote style=”1″]Nắng chợt tắt, chiều hoàng hôn ảm đạm
Nơi cuối trời sắc xám phủ chân mây
Gió từng cơn khiến lá vàng rơi rụng
Nỗi lòng này… thầm hỏi có ai hay?[/quote]