Fox Rain

Hết 16 tập phim My Girlfriend is a Gumiho, cuối cùng cũng có thể mỉm cười ngả lưng được rồi.
Cứ xem một bộ phim hay là y như bị nhập tâm vào nhân vật, thậm chí có thể cảm nhận được sự đau khổ của diễn viên Đáng lẽ số mình sinh ra phải làm đạo diễn mới đúng =.=
Haiz, một bộ phim hài hước kết thúc có hậu nhưng cũng lấy đi không ít nước mắt. Đã lâu rồi mình mới khóc khi xem phim, và khóc rất ngon lành. Mình không phải là tuýp con trai yếu đuối, ủy mị, nhưng thật sự cảm xúc của cặp đôi “Hoyi Hoyi” đã chạm đến trái tim mình, một tình yêu tuyệt đẹp, không có chỗ cho sự toan tính, lừa dối. Quả không sai lầm khi ngồi kéo hơn chục GB về máy với tốc độ lẹt đẹt 300kb/s

Tự nhiên xem xong ngồi ngẫm nghĩ nãy giờ điều này: “Nếu chỉ còn một ngày để sống, mình sẽ làm gì? sẽ đi đâu và nghĩ về ai?”. Và một câu nói rất hay trong phim: “500 năm cô độc không có nghĩa là bạn sống được lâu, mà chẳng qua đó là một sự tồn tại trên cõi đời không hơn không kém”.
Liệu con người có thể hy sinh tất cả vì tình yêu mà không có một chút do dự, sợ hãi? Có lẽ chỉ có thể tìm thấy trong những bộ phim Hàn Quốc như thế này

Trời sáng rồi, ra làm ly cafe cho tỉnh ngủ thôi {icon_evil}