Đã thành một thói quen

Chụp cách đây gần 1 tháng
Dạo này hay uống cafe, cũng không hẳn là vì trời nóng… mà chỉ là thích vị đắng đắng ngọt ngọt của cafe thôi (Mình chỉ uống được cafe sữa  {icon_biggrin})
Thử tưởng tượng, được ngồi nhâm nhi tách cafe sữa trong một không gian yên tĩnh, tiếng đàn piano nhẹ nhàng…woa… không còn gì tuyệt vời hơn. Giữa cuộc sống bộn bề này đó chỉ là những giây phút ngắn ngủi tâm hồn được thực sự yên bình, tạm gác đi những suy nghĩ, toan tính mưu sinh…

Mình… một thằng con trai 20 tuổi. Chưa một mảnh tình vắt vai, cũng chưa từng trải qua một biến cố lớn nào trong đời… một tuổi thơ tròn trịa, một thời học sinh ngô nghê, thích trong lòng nhưng không dám nói để rồi quên đi lúc nào không hay. Mình nhớ ghê gớm quãng thời gian ấy, hồn nhiên không vướng bận bất kì suy nghĩ nào, nhớ những lúc đỏ mặt mỗi lần bị tụi bạn ghép đôi với đứa nào đó trong lớp, nhớ những giây phút ngẩn ngơ ngắm nhìn “nụ cười ấy” để rồi trái tim thổn thức không yên suốt bao ngày.

Nhưng… tất cả bây giờ đã nhường chỗ cho những lo toan, nỗi trống trãi, cô đơn mỗi lúc như thế này. Xung quanh chỉ là những con người xa lạ với những toan tính khác nhau, cuộc sống hiện tại chỉ là một cuộc đua giữa những cỗ máy kiếm tiền, những kẻ ích kỉ.

10 năm, 20 năm nữa mình sẽ ra sao? Liệu có bị cuốn vào cuộc đua ấy không? Liệu có còn giữ được tâm hồn như bây giờ không? Liệu… cafe có còn vị đắng như lúc này không? hay cũng sẽ nhạt nhòa để rồi dần bị lãng quên… giống như mình?